lịch sử việt nam

Trang Chính

Biển Cả Và Con Người:

Bưu-Hoa Việt-Nam:

Blog Phạm-Hoàng-Tùng:

Chết Bởi Trung Cộng:

Diễn-Đàn Thảo-Luận Về Tình-Hình Việt-Nam:

Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam:

Điện-Toán - Tin-Học:

Ebooks Hồi-Ký - Bút-Ký:

Hịch Tướng Sĩ:

Hình-Ảnh Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa

History Of Viet Nam

Hoàng-Sa Trường-Sa Là Của Việt- Nam:

Hồ-Sơ Chủ-Quyền Quốc-Gia Việt- Nam 

Hội Sử-Học Việt-Nam

Human Rights Vietnam - Human Rights Activist

Lá Thư Úc-Châu

Lịch-Sử Việt-Nam Cận-Đại:  

Lịch-Sử Việt-Nam Ngàn Xưa:

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Nghĩa-Trang Quân-Đội Biên-Hòa

Nguyên-Tử Của Việt-Nam Và Quốc- Tế

Người Dân Khiếu-Kiện:

Phụ-Nữ, Gia-Đình, Và Cuộc Sống:

Quốc-Tế:

Sitemap:

Tiền-Tệ Việt-Nam:

Tin Nhắn, Tìm Thân-Nhân Mất-Tích, Mộ Tìm Thân-Nhân:

Tin-Tức Thời-Sự Việt-Nam:

Thư-Tín:

Tư-Tưởng Phật-Giáo:

Tưởng-Niệm 50 Năm Anh-Hùng Ngô-Đình-Diệm, Anh-Hùng Ngô-Đình-Nhu Vị-Quốc Vong-Thân 1963-2013:

Tưởng-Niệm 50 Năm Hòa-Thượng Thích-Quảng-Đức Tự-Thiêu 1963-2013:

Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu:

Trang Thơ Văn Minh-Vân:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Chí-Thiện:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thị-Thanh:

Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc:

Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân:

Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái:

Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước:

Trang Thơ Văn Quê-Hương:

Trang Thơ Văn Thanh-Sơn:

Trang Thơ Văn ThụcQuyên:

Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm:

Truyện Dài Thời Chiến-Tranh Việt-Nam (Ebooks):

Ủng Hộ Trúc-Lâm Yên-Tử - Donate:

Văn-Hóa Tộc Việt:

Weblinks:

 

 

Địa-Linh Nhân-Kiệt Của Việt-Nam 

Anh-Hùng Lê-Quang-Bá

Tổng-Thống Lê-Quang-Bá

ÔNG Lê-Quang-Bá là người Tam-Kỳ, tỉnh-lỵ Tỉnh Quảng-Tín của Việt-Nam Cộng-Hòa.

Tam-Kỳ, nằm ngay trên Quốc-Lộ số 1, là điểm-giữa của chiều dài lĩnh-thổ hình chữ S nước ta.  Sau quốc-biến 30-04-1975, Việt-Cộng sáp-nhập Tỉnh Quảng-Tín vào Tỉnh Quảng-Nam-Ðà-Nẵng, và Thị-Xã Tam-Kỳ trở thành một thị-trấn thuộc Huyện mang cùng tên của Tỉnh mới này; thế nhưng phần đất dân-cư đông đúc nhất và sinh-hoạt náo-nhiệt nhất trong địa-hạt của Tỉnh cũ vẫn là thị-trấn Tam-Kỳ.

Tôi có đến Tam-Kỳ nhiều lần.  Tuy mỗi Tỉnh có những đặc điểm riêng của nó; nhưng những đặc điểm dễ nhận thấy nhất ở đây là, dù Quảng-Tín là một Tỉnh mới được thành-lập trong vòng hai thập-niên sau cùng đầy khó-khăn và nguy-hiểm của chiến-tranh khắp Miền Nam, nhưng nó cũng đã được xây dựng và thiết-trí cho, đầy-đủ những cấu-trúc và cơ-sở sinh-hoạt căn-bản, nhất là ở Tam-Kỳ, tương đương hoặc có phần nào trội hơn so với một số tỉnh-lỵ cố-cựu khác của nước nhà .  Tam-Kỳ không những chỉ vươn lên cho bản-thân mình là một Thị-Xã nằm ngay trên trục lộ giao-thông chính, mà còn làm đầu tàu, với cương-vị một tỉnh-lỵ, lôi kéo các Quận khác, và cả các Xã+Thôn trực-thuộc, miền đồng-bằng cũng như miền sơn-cước; phát-triển nhanh theo với đà tiến-triển của tình-hình chính-trị, kinh-tế, văn-hóa, xã-hội chung.  Ðặc-biệt là về mặt chiến-lược quốc-phòng, Tỉnh Quảng-Tín mà trung-tâm là Tam-Kỳ đã góp phần và chia sớt gánh nặng với các Tỉnh Quảng-Nam và Quảng-Ngãi của Vùng I, và Kontum của Vùng II, trong nhiệm-vụ phân-tán và tiêu-hao lực-lượng cộng-sản Bắc-Việt trên đường xâm-nhập vào Nam, giảm-thiểu tiềm-năng của địch trước khi chúng có thể kéo xuống tập-trung và tăng-cường ở vùng Ba Biên-Giới Việt-Miên-Lào hầu từ đó xuất-phát và yểm-trợ cho các mũi tấn-công xa hơn và sâu hơn vào Vùng II và Vùng III.

Chiến-tranh đã đẩy người dân tự tìm lối thoát, bằng nhiều hướng đi, trong đó có một hướng nhằm thỏa-mãn nhu-cầu thể-xác, và một hướng nhằm đáp-ứng khát-vọng tinh-thần.

*

Thời-gian liền trước biến-cố 1975, Tam-Kỳ được chú ý nhiều một phần nhờ có phong-trào "tình cho không, biếu không", được tiêu-chuẩn-hóa và hệ-thống-hóa qua cái gọi là "Tamecalo (ta-mê-ca-lô)."  Dư-luận đồn rằng, ở cái tỉnh-lỵ trẻ-trung này, có một thiếu-phụ trẻ đẹp vợ góa của một sĩ-quan cấp tá, đã tạo nên giai-thoại cho một thời.  Mất chồng trong thời chiến, người thiếu-phụ ấy hiểu rõ tâm-trạng của những bạn gái đồng cảnh-ngộ, nên tự mình đi tiên-phong, và thuyết-phục các góa-phụ tử-sĩ khác, mở rộng vòng tay tiếp đón các nam-chiến-sĩ, làm hết những gì có thể làm được, để sưởi ấm lòng những đấng mày râu mà giờ phút này còn là những thân-xác nam-nhi nồng cháy yêu đương nhưng biết đâu giờ phút sau sẽ trở thành những hình-hài bất động vô-tri dù được phủ liệm dưới lá quốc-kỳ.  Song le, tuy nợ tang-bồng không là của riêng của ai, nhưng chinh-khách thì quá nhiều, nên các thiếu-phụ giàu-lòng-thương-người ấy chỉ dành riêng đặc-tình kia cho sĩ-quan cấp tá mà thôi ...  Dường như về sau những nguồn an-ủi đó không còn hạn định trong giới góa chồng mà đã lan rộng ra cả các giới vắng chồng và chưa chồng.  Có điều, tiêu-chuẩn cấp tá thì vẫn giữ nguyên; bởi thế, có nhiều sĩ-quan cấp tá dù còn độc-thân hay đã có-vợ có-con đùm đề, cả ở địa-phương lẫn từ nơi khác lần mò đến, rộn-rịp hưởng-ứng đến nỗi người dân bắt chước cái lối đặt tên-tắt của các công-ty thương-mại & kỹ-nghệ ở Sài-Gòn mà đặt tên cho cái hội "ái-hữu" ấy là Tamecalo, có nghĩa là "Tá Mê Cái L..."

*

Bên cạnh cái xu-hướng yêu-cuồng sống-vội trong đời sống vật-chất ấy, Tam-Kỳ vẫn có cái ý-chí vươn lên trong đời sống tinh-thần.  Về mặt tín-ngưỡng, ngoài các tôn-giáo lớn đã phát-triển khắp nơi, như Phật-Giáo, Ky-Tô-Giáo, Tam-Kỳ là một trong số ít những Thị-Xã tuy dân-số khiêm-tốn mà cũng có cơ-sở Phật-Giáo Hòa-Hảo, và có một tổng-số tín-đồ Ðạo Cao Ðài khá đông; riêng về Cơ Ðốc-Giáo mà hệ-thống chính-yếu phổ-quát khắp nước thuộc hệ-phái Liên-Minh Cơ Ðốc-Nhân và Truyền-Giáo-Gia (CMA: Christian and Missionary Alliance), Tam-Kỳ cũng có cả những giáo-phái Tin Lành khác mà thường thì chỉ thấy ở các thành-phố lớn như Sài-Gòn, Ðà-Nẵng mà thôi.

THÁNG 4 năm 1982, tôi được đưa từ Trại "Thanh-Liệt" ở ngoại-ô Hà-Nội vào Trại Hội-An thuộc Tỉnh Quảng-Nam Ðà-Nẵng.

Vào thời-gian ấy, ông Lê Quang Bá không còn; nhưng những sự-tích về ông thì vẫn còn được các tù-nhân bị giam lâu ngày ở Trại này nghe thấy và kể lại cho người khác cùng nghe.

Ông Lê-Quang-Bá là một nhân-vật quen-thuộc đối với Hội-Thánh Tin Lành địa-phương.  Các nhà lĩnh đạo tinh-thần thì rao giảng là không xen lấn vào công việc của chính-quyền và cũng không khuyến-khích tín đồ hoạt-động chính-trị; nhưng ông Bá thì là con dân của đất nước, đồng-bào của toàn dân; ông không thể tự tách mình ra khỏi đại-khối quốc dân.

Cuối tháng 3 năm 1975, sau khi Việt-Nam Cộng-Hòa rút khỏi Tỉnh Quảng-Trị rồi Tỉnh Thừa-Thiên ở phía Bắc, cộng-sản vào chiếm Tỉnh Quảng-Tín ở phía Nam, thì con đường huyết-mạch Quốc-Lộ số 1 bị cắt đứt, dân-chúng Vùng I bị tách lìa ra khỏi Miền Nam, ngoại-trừ một thiểu-số có phương-tiện và cơ may di-tản được bằng tàu-thủy hoặc tàu-bay .  Ðồng-bào bị kẹt lại khiếp đảm trước cảnh Việt-Cộng chém đầu, chặt tay, đóng đinh vào chân của những nhân-viên, và của cả những thường dân bị nghi là cộng-tác-viên, của Chính-Quyền Quốc-Gia, không may bị lọt vào tay kẻ thù đến gieo rắc tang-tóc oan-khiên trong Tỉnh mình.

Ông Lê-Quang-Bá không đi lánh nạn như một số công-chức, chính-khách, Dân-Biểu, quân-nhân, và thân-nhân của họ, cùng với những thường dân mà đời sống tinh-thần và vật-chất đã gắn liền vào chế độ Việt-Nam Cộng-Hòa, sợ nếu ở lại thì sẽ bị Việt-Cộng sát-hại, đọa đầy .  Ông là một nhân-sĩ độc-lập, không có chân trong guồng máy Chính-Quyền Quốc-Gia, và lại là người đã lớn tuổi, xưa nay không hề làm gì bị tai-tiếng; có uy-tín và được đồng-bào sở-tại mến thương, có con cháu sinh sống lương-thiện tại địa-phương; bản-thân có tài-sản riêng đủ để tự nuôi sống mình.  Ông không đành dứt bỏ thân-nhân, bạn bè, những nét mặt, những giọng nói, nhà cửa, đất đai, khu phố, bầu trời, môi-trường và nếp sống quen thuộc tưởng như đã là một phần của chính cơ-thể ông, cuộc đời ông.

Nhưng, cộng-sản đến là đất trời đảo lộn, mọi sự đều đổi thay.  Mọi người đều bị bắt buộc phải gò ép lời nói, việc làm, và cả ý nghĩ, tình cảm, theo một chiều hướng nhất định cho phù-hợp với chủ-trương đường-lối của đảng và nhà-nước “nhân dân”.  Cuộc đổi đời không chừa một ai .  Bao nhiêu sách quý, báo hiếm, kinh-kệ, tài-liệu, kỷ-vật, kể cả thư-từ, hình-ảnh, bằng-cấp, giấy tờ hộ-tịch, đều bị những kẻ mọi-rợ đui điếc vơ vứt vào thùng chứa "văn-hóa-phẩm nô dịch và đồi-trụy" đem đi tiêu-hủy sạch trơn.  Nhà cửa bị tịch-thu, của-cải bị tước đoạt, nghề-nghiệp bị hạn-chế, học-vấn bị cản-trở, tự do bị cấm đoán, tư-tưởng bị đàn-áp, nhân-phẩm bị chà đạp, sinh-mệnh bị rẻ-rúng.

Bản-thân ông Lê Quang Bá, về phương diện vật-chất, đã rõ-ràng trở thành nạn-nhân của chế độ vô-sản chuyên-chính; và về phương diện tinh-thần thì ông Bá thuộc thành-phần trí-thức tiểu-tư-sản phản động, kẻ thù cần phải triệt-hạ của giai-cấp bần-cố-nông "giác-ngộ cách-mạng".  Nhưng, cá-nhân ông Bá dù có bị thiệt-thòi đau đớn bao nhiêu cũng không đáng kể vào đâu so với nỗi mất-mát tàn-mạt khốn-khổ điêu-linh vô cùng lớn-lao mà đại đa-số đồng-bào khắp nước bỗng-nhiên phải hứng chịu .

Ðó là lý do ông Lê Quang Bá quyết định dấn thân "làm một việc gì" cho Quốc+Dân.

Thế là, dĩ-nhiên trong bóng tối, để tránh né tối đa tai+mắt của kẻ thù, ông Bá đã bí-mật thành-lập được một tổ-chức khởi-nghĩa, nhằm lật đổ guồng máy đảng và nhà-nước cộng-sản, khôi-phục lại chính-quyền cho phe Quốc-Gia .

Trong những năm cuối thập-niên 1970 bước qua đầu thập-niên 1980, Tam-Kỳ của Tỉnh Quảng-Tín cũ, cũng như nhiều thành-phố và thị-trấn khác trên toàn-quốc, đã là một địa-bàn hoạt động chống Cộng của người dân thuộc mọi thành-phần, dưới nhiều hình-thức khác nhau .  Những chiếc phi-cơ phản-lực cỡ lớn hằng ngày bay ngang qua bầu trời Tỉnh nhà, mà dân-chúng tin là B-52 của Mỹ với ý đồ sẽ dội bom dọn vùng cho Nhảy Dù đổ bộ xuống đẩy lui quân Bắc-Việt xâm-lăng; những vụ Việt-Cộng hành-quyết công-khai để "trừng-trị điển-hình" các phần-tử "phản động hiện-hành"; những hành-khách xe đò được gặp kháng-chiến-quân Việt-Nam Cộng-Hòa trên các đường đèo hẻo lánh; những chuyến vượt biển bị lộ, và những ghe nào đã đi lọt được; những đàn cá từ trên rừng núi trôi về còn sống nhưng chỉ còn trơ bộ xương hoặc bị lở-loét thịt da, do chất độc của Liên-Xô mà Việt-Cộng dùng để đương đầu với Fulro; Fulro người Kinh nay đã kiểm-soát vùng biên-giới và liên-kết với du-kích Wong Pao của Lào và đồng-bào Thượng ở vùng giáp-ranh Việt-Nam--Cam-Pu-Chia; những tin đồn về "Ðảng Rồng Ðen", về Phục-Quốc-Quân từ Thái-Lan về, về tàu thủy Mỹ vào đánh các đồn Công-An Biên-Phòng, về trực-thăng Mỹ đến bốc các nhân-vật Quốc-Gia; vân vân.  Tình-hình đó khiến mọi người như đang sống trên dầu-sôi lửa-bỏng, nhất là sau khi Việt-Cộng phá vỡ tổ-chức "Việt-Nam Dân-Tộc Cách-Mạng Ðảng" ở Ðà-Nẵng, là một lực-lượng có chiến-khu trong rừng núi Tỉnh Quảng-Nam, và một tổ-chức chính-trị khác tại Huế, xử-tử nhiều lĩnh-tụ chống cộng, bắn giết và bắt-bớ tù đày hằng trăm đảng-viên.

Trong bối-cảnh lịch-sử ấy, ông Lê Quang Bá đã khéo-léo che đậy cơ-sở của mình, không trùng-lập hay dẫm đạp lên các chi-nhánh của các đoàn-thể bạn, cho nên các tin-tức mà Việt-Cộng khai-thác được từ các vụ án phá vỡ những tổ-chức khác, hoặc những cá-nhân "bạo-loạn" khác, đều không phương-hại gì đến sự an-toàn của tổ-chức và nhân-sự của ông.

Ðiểm nổi bật hơn hết là, ông Bá quan-niệm rằng chính-thể Việt-Nam Cộng-Hòa là một thực-thể hợp-pháp trước cộng đồng thế-giới, nay dù cá-nhân Tổng-Thống hay cơ-cấu Chính-Quyền liên-hệ có bị vây khốn, thì đó chỉ là hậu-quả tạm-thời của việc đối-phương tráo-trở vi-phạm Hiệp Ðịnh Paris, cho nên phải có một cơ-cấu khác, lâm-thời thay thế Chính-Quyền Việt-Nam Cộng-Hòa, để tiếp-tục công cuộc chống cộng, phục-hồi Chính-Quyền Quốc-Gia .  Do đó, tuy các nhà chính-trị chống Cộng đều mong được sự tiếp tay hậu-thuẫn của Hoa-Kỳ, nhưng các nhân-vật khác thì chỉ tổ-chức và điều-hành đoàn-thể của họ như một đảng-phái chính-trị hoặc một lực-lượng chiến đấu vũ-trang; còn ông Bá thì vừa hành-động phối-hợp chính-trị & quân-sự như thế, vừa thành-lập một mô-thức Chính-Quyền quy-ước, và dựa vào đó để trực-tiếp vận-động ngoại-giao với bên ngoài, nhất là Chính-Phủ Hoa-Kỳ.

Trong mục-đích đó, ông Lê Quang Bá đã cử một chiến-hữu, là người anh của một người con rể của ông, làm đại diện chính-thức, với tư-cách Ủy-Viên Ngoại-Giao của bộ máy Chính-Quyền Quốc-Gia Lâm-Thời ấy, mang ủy-nhiệm-thư cùng hồ-sơ tài-liệu và thư riêng của Chủ-Tịch Lê Quang Bá gửi Tổng-Thống Mỹ, sang tận Thủ Ðô Hoa-Thịnh-Ðốn để hội-kiến với Tổng-Thống Hiệp-Chủng-Quốc và các quan-chức Hoa-Kỳ cũng như các nước Ðồng-Minh.

Theo kế-hoạch của ông Bá thì vị đại diện ấy sẽ ra Ðà-Nẵng, đáp xe lửa vào Sài-Gòn, rồi từ trong Nam kiếm đường vượt biên hoặc vượt biển ra Thế-Giới Tự Do .  Sở-dĩ phải vào Nam chứ không dùng ghe xuất-phát từ các bãi biển dọc Miền Trung là vì các nhân-vật chủ-chốt trong tổ-chức của ông Bá đều là người có tên tuổi ở địa-phương, đi đâu đồng-bào cũng sẽ nhận ra; mà trong chuyến đi này thì viên sứ-giả ấy phải mang theo ít nhất là một cái cặp đựng mật-thư, nhiều tiền hoặc vàng, và có thể là cả một bộ lễ-phục nữa; nếu bị đồng-bào nhận ra thì có thể sẽ có người xin đi theo gây vướng-víu dễ bị lộ, hoặc có người hãm-hại hầu cướp của, thế là người ở nhà sẽ bị bắt điều-tra vì có thân-nhân "bỏ trốn ra nước ngoài trái phép" là một hành-vi mà Việt-Cộng ghép vào tội "phản-quốc", tạo cơ nguy cho âm-mưu sớm bị phanh phui .

Về đường-sắt thì, ngoài rất nhiều tụ điểm khác, các sân ga xe lửa cũng là nơi tập-trung nhiều thành-phần thiếu may-mắn.  Phu khuân-vác giành-giật hành-lý của hành-khách, kẻ gian cũng xen vào cướp bóc, móc túi, đoạt cả xách tay, đồng-hồ, dây chuyền, vòng, nhẫn, hoa-tai của người đi tàu lẫn người đón đưa .  Hành-lý trong toa cũng bị lấy cắp một phần hoặc nguyên bao, nguyên thùng, ném qua cửa sổ, lăn xuống bục lên/xuống dù trong lúc tàu đang chạy nhanh. Giới con-buôn thường-xuyên dùng xe-lửa di-chuyển hàng-hóa giữa Sài-Gòn và các Tỉnh Miền Trung, Miền Bắc hồi đó đều coi ga Nha-Trang là một trong những ga có nhiều kẻ cắp, kẻ cướp nhất.

Tuy nhiên ông Bá và viên đại diện tin chắc là sẽ không gặp rủi-ro, vì người-trong-cuộc đã có ý-thức đề-cao cảnh-giác, vả lại không mang hàng-hóa kềnh-càng, chỉ một cái túi đi đường và một cái cặp cầm tay, thì có đủ sức giữ kỹ đến cùng.

Vị "sứ-giả" của tổ-chức Chính-Quyền Lâm-Thời Lê Quang Bá đáp xe lửa từ Ðà-Nẵng vào Sài-Gòn như đã được hoạch định.

Rồi, vì đi đường xa mỏi mệt, cũng như nhiều khách cùng toa, ông ta ngả lưng xuống nghỉ, với cái cặp được cẩn-thận lót dưới đầu .

Khi tàu đến ga Nha-Trang, những hành-khách cũ rời tàu và những hành-khách mới lên tàu, cùng với các thân-nhân lên đón/đưa và các người bán đồ ăn+uống hoặc đồ dùng lặt-vặt, tạo nên một cảnh chen lấn xô-bồ, giúp kẻ gian tha-hồ lợi dụng để cướp giật.

Và vị ủy-viên ngoại-vận của tổ-chức Lê Quang Bá đã bị kẻ gian giật mất cái cặp đựng hồ-sơ tài-liệu bí-mật quốc-sự dù được ông-ta vừa kê đầu lên, vừa đặt tay đè lên.

Thấy ông-ta hốt-hoảng len-lách để chạy theo, hòng giật lại cái cặp của mình, các hành-khách đồng-hành liền thò đầu ra cửa sổ toa tàu, la lớn "Cướp! Cướp!", và chỉ cho mấy nhân-viên Công-An đứng ở gần đó rượt theo chận bắt tên cướp vừa mới nhảy xuống khỏi tàu.

Do đó, Công-An Việt-Cộng bắt được tên cướp, lấy lại được cái cặp, và mời người bị cướp xuống ký giấy tờ nhận lại tài-sản của mình.

Tất-nhiên Công-An mở cặp ra xem, thấy rõ bên trong có đựng những gì; và kết-quả là vị đại diện của tổ-chức Lê Quang Bá bị bắt, cuối cùng bị giải-giao ra cho Công-An Tỉnh Quảng-Nam--Ðà-Nẵng chấp-lý.

Trong thời-gian bị "cải-tạo", tôi bị Bộ Công-An (Nội-Vụ) Việt-Cộng cùng với các phái đoàn phản-gián Hung-Gia-Lợi, Ba-Lan, và cả Liên-Xô, thẩm-vấn nhiều lần về các đường dây nội-tuyến mà tôi đã tổ-chức được, hoạt động ngay trong nội địa Ba-Lan và Hung-Gia-Lợi .  Bởi thế, tôi đã bị đưa-đi đưa-lại giữa các Trại "Cải-Tạo" với các Trại Tạm-Giam ở Ðà-Nẵng, Hội-An, Hòa-Sơn, Hà-Nội, nhiều lần.  Tại mỗi Trại tôi lại bị chuyển qua nhiều buồng.  Nhờ đó, tôi đã gặp được nhiều người thuộc nhiều giới đáng kể.

Do kinh-nghiệm nghề-nghiệp cũ, tôi đã phối-kiểm vụ án Lê Quang Bá qua nhiều nguồn tin thân-tín, gồm cả những người đã có mặt tại Trại Kho-Ðạn thời-gian ông Lê Quang Bá và đồng nhóm mới bị bắt về tạm giữ tại đây, và Trại Hội-An sau khi họ được chuyển tiếp vào đây; thí-dụ: Trần Văn Thanh, là một cựu Trưởng Phòng Cảnh-Sát Ðặc-Biệt Thị-Xã Ðà-Nẵng dưới thời Ðệ-Nhất Cộng-Hòa; Lê Viết Châu, là một người tự-nguyện làm mật-báo-viên cho tôi trước năm 1975, nay ở tù vì tội vượt biển nhưng được Ban Giám-Thị cho phục-vụ trong toán cấp dưỡng, đem cơm nước đến cho can-phạm cấm-túc trong các buồng; Ðặng Công Trứ, là một thiếu-tá Không-Quân Việt-Cộng tại Ðà-Nẵng, bị bắt vì chủ-mưu tổ-chức gây "bạo-loạn", dự định ném bom các căn-cứ quân-sự khắp nước để mở đầu cho một cuộc binh-biến lật đổ tặc-quyền Việt-Cộng vào dịp Nô-En 1979; v.v...

Cùng bị bắt với ông Bá, có cả trăm người khác, bị tra-vấn suốt ngày đêm.  Ðiều đặc-biệt là Việt-Cộng chú-trọng hỏi về CIA, về các đường dây trao đổi tin-tức của dân-chúng giữa Việt-Nam với Hoa-Kỳ, về các phần-tử trước kia có nhiều quan-hệ mặt-này mặt-nọ với Mỹ.  Có nhiều lần chúng bàn-tán với nhau về một số can-phạm mà chúng gọi là "Tổng-Thống", "Ngoại-Trưởng", "Tổng-Trưởng", v.v...

Nói chung, vụ án Lê Quang Bá có tầm quan-trọng đặc-biệt nên Bộ Nội-Vụ Việt-Cộng đã trực-tiếp điều-tra xét hỏi; và vì mật-thư cùng các hồ-sơ tài-liệu định được đưa qua cho Tổng-Thống Hoa-Kỳ đều được viết bằng chữ Anh, trong đó ông Lê Quang Bá là "President", người bị lộ diện tại ga Nha-Trang là ủy-viên về "Foreign Affairs", v.v... nên các phiên dịch-viên của Việt-Cộng dịch thế nào mà ông Bá được chúng xem là "Tổng-Thống", người ấy là "Ngoại-Trưởng", và các thành-viên khác của tổ-chức ấy là "Tổng-Trưởng", "Thứ-Trưởng" Bộ này, Bộ kia, v.v...

Khác với các tổ-chức chống Cộng khác, tỷ như "Việt Nam Dân-Tộc Cách-Mạng Ðảng" của kỹ-sư Nguyễn Văn Bảy ở Ðà-Nẵng, nhóm của tiến-sĩ Nguyễn Nhuận ở Huế, v.v... mà Việt-Cộng đã đưa ra xử án công-khai; lần này Việt-Cộng mở một phiên tòa đặc-biệt ngay trong khuôn-viên Trại Tạm-Giam Hội-An, nhưng không cho "trại viên" tham dự như vào các trường-hợp khác, và đã tuyên án ông Lê Quang Bá tử-hình, các chiến-hữu của ông thì người tù chung-thân, người 20 năm, v.v...

Thế rồi ông Bá đã bị xử bắn, cũng ngay trong Trại Hội-An, giống như trường-hợp Ðặng Biên, một anh-hùng Nhân Dân Tự-Vệ nổi tiếng của Tỉnh Quảng-Nam.

Vụ án Lê Quang Bá sau đó đã được đồng-bào khắp Tam-Kỳ, Hội-An, Ðà-Nẵng, và cả các Tỉnh ở Miền Trung, biết rõ.  Nhưng khi ông bị hành-quyết thì các can-phạm bị nhốt trong Trại, trong hoàn-cảnh bị bưng-bít, đã không được biết kịp thời để cùng nóng sốt nhỏ lệ khóc thương một Chiến-Sĩ của Tự Do, Dân-Chủ và Nhân-Quyền ngay vào giờ phút thiêng-liêng Người vì nợ nước vĩnh-viễn ra đi.

"Bất câu thành bại luận anh-hùng!"

Nhưng trong trường-hợp ông Lê Quang Bá, tôi tin rằng ông chỉ là một nhà ái-quốc, chỉ thuần-túy nhắm vào sứ-mệnh cấp-thiết trước mắt là tháo gỡ ách cộng-sản cho đồng-bào, và đã chỉ nằm xuống trong lòng Ðất Mẹ như một đứa con yêu của Quốc+Dân, chứ không phải là một chính-khách dung-tục cốt mưu-cầu địa-vị Tổng-Thống cho bản-thân mình, như một số các nhà hoạt động chính-trị khác, hoặc như Việt-Cộng đã cố-tình gán-ghép cho ông.

Lê-Xuân-Nhuận @ Trúc-Lâm Yên-Tử

***

Mời quý độc giả ủng hộ truclamyentu.info qua QR-Code Paypal Support us via QR-Code Paypal. Thank you  

Paypal QR code

Cách thức ủng hộ chúng tôi qua QR-code Paypal Sử dụng mã QR trả tiền của bạn để chấp nhận thanh toán với số tiền và tùy chọn số tiền hoặc chỉ hiển thị mã QR Tip. Quý vị quét mã bằng ứng dụng PayPal hoặc máy ảnh. Vậy là xong!

Đang xem báo Trúc-Lâm Yên-Tử

 

free counters
un compteur pour votre site